“Mỗi năm hoa đào nở…”, câu thơ vừa vang lên là trong đầu tôi tự động bật chế độ… Tết. Hoa đào thì chưa kịp thấy, nhưng cái lạnh gió xuân thì xuất hiện rất đúng giờ. Một kiểu lạnh rất lạ: không đủ để nghỉ học vì rét, nhưng đủ để học trò chúng tôi vừa xoa tay vừa tự an ủi nhau: “Thôi kệ, miễn được nghỉ tiết, được chơi là ấm rồi.
Giữa phố đông người qua, once upon a time, ông đồ xuất hiện đúng kiểu “nhân vật bí ẩn”. Năm nào cũng vậy, cứ đến Tết là thấy ông, hết Tết là ông… bốc hơi như chưa từng tồn tại. Tà áo dài đen nhánh bay phần phật trong gió xuân, nhìn vừa nghiêm trang, vừa có chút… nguy hiểm. Đứng gần mà lỡ mực tàu văng vào áo trắng thì coi như Tết này mặc áo độc bản. Ông ngồi đó, mài mực rất chậm, rất điềm tĩnh, khoan thai đến mức khiến người ta cũng vô thức chậm lại theo.

Nhưng ngay lúc ấy, có một nguồn năng lượng khác đang âm thầm dâng lên.
Không phải mùi bánh.
Không phải tiếng cười.
Mà là… Đường Band chuẩn bị ra mắt bà con trăm họ.
Nếu ông đồ là điểm nhấn thanh tao của sân trường thì tụi tôi chính là cú nổ đậm vị tuổi học trò. Đường Band đứng ngay giữa sân trường, nơi bình thường chỉ dùng để chào cờ, trao giải cho các học bá. Hôm nay, nơi đó trở thành sân khấu, còn tụi tôi thì trở thành những “nghệ sĩ chính danh" , đứng trước hàng trăm ánh mắt chiếu tới. Tim đứa nào cũng đập liên hồi như tiếng trống trường.
Tôi nhìn quanh. Đứa keyboard thì miệng cười mà tay run, chưa bắt đầu mà tay đã khua liên tục, nhìn tưởng chuẩn bị chuyển sang biểu diễn múa. Thằng đánh trống ngồi phía sau, trông rất “cool”, nhưng thực ra đang hồi hộp đến mức cầm dùi như cầm… vận mệnh của cả band. Hai cô bạn vocal nhỏ tuổi hơn thì khó đoán cảm xúc lắm, vì thật ra… tụi tôi mới ghép bài cùng nhau hôm qua thôi. Còn tôi, tôi vừa chuẩn bị cất lên giọng ca “trời hú” vừa tự nhủ: “Bình tĩnh. Đây là sân trường. Đây là nơi mình đi học mỗi ngày. Mình làm được.”
Áp lực nó “tinh tế” thế đấy. Giữa tiết xuân lạnh mà mấy đứa chúng tôi toát mồ hôi như vừa chạy thể dục. Người dẫn chương trình vừa giới thiệu xong, tôi nghe tiếng vỗ tay rì rầm như sóng. Gió lạnh vẫn thổi qua sân trường. Nhưng lạ lắm, khi tụi tôi bước lên, mọi thứ như sáng và ấm hơn.
Hít một hơi thật sâu, tôi bắt đầu bằng đoạn giới thiệu ngắn gọn. Và chỉ sau vài nốt đầu tiên thôi, tôi đã thấy mấy bạn phía dưới quay lên, ánh mắt kiểu:
-“Ơ kìa, hay đấy.”
Cái cảm giác ấy… nó “đã” lắm. Nó đá bay cái thằng đang vặn ga cho trái tim. Chúng tôi đã bắt được nhịp. Và đúng khoảnh khắc tôi cất giọng (hoặc đúng khoảnh khắc thằng trống đập phát đầu tiên), cả sân trường Phan như bật chế độ bùng nổ.
-Join our school.

Đường Band không chỉ chơi nhạc. Chúng tôi kéo không khí lên, bơm nó căng ra, làm nó rung lên như mặt trống. Vui nhất là gì? Là học sinh cổ vũ theo kiểu… rất học sinh. Các bạn reo hò, cổ vũ cực nhiệt. Và band của chúng tôi… vô tình trở thành ngọn lửa giữa tiết xuân.
Bài cuối vừa dứt. Tiếng trống “đóng” một nhịp chắc gọn. Tiếng đàn ngân lên rồi tắt.
Một giây im lặng.
Rồi… cả sân trường vỡ òa.
Tiếng vỗ tay như mưa rào. Tôi nhìn sang mấy đứa trong band - đứa nào cũng thở hắt ra như vừa chạy 800m, nhưng mắt sáng rực, miệng cười ngoác tận mang tai.
-“Ủa… chúng mình làm được thật hả?”
Và tôi thấy lòng mình lâng lâng như say xuân
Chính ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: sân trường Phan hôm nay không còn đơn thuần là sân trường nữa. Nó là lễ hội Sắc Xuân trăm hoa đua nở, là một sân khấu tuổi trẻ đúng nghĩa, nơi ông đồ vẫn ung dung mài mực, học trò vẫn ăn uống tưng bừng, và âm nhạc thì len vào từng góc lều, từng khuôn mặt rạng ngời. Xuân sang, Tết đến, Tết không chỉ nằm ở hoa đào hay giấy đỏ, mà ở chính những khoảnh khắc rất đỗi bình thường, khi cả sân trường ồn ào, ấm áp và… no bụng một cách hạnh phúc.